Núi bay

Một buổi sáng, ở một bản nọ, có một bà cụ dậy sớm vo gạo nấu cơm. Bà đập mạnh tay vào cạp rá đánh "bộp". Con gà trống đang ngủ ở bờ rào, giật mình choàng dậy, đạp cánh vươn cao cổ gáy:

Ngày xửa ngày xưa, cây cối, thú vật, núi non đều biết bay cả. Núi bay đi chơi khắp nơi, từ phía mặt trời mọc sang phía mặt trời lặn, bay từ xuôi lên ngược.

Một buổi sáng, ở một bản nọ, có một bà cụ dậy sớm vo gạo nấu cơm. Bà đập mạnh tay vào cạp rá đánh "bộp". Con gà trống đang ngủ ở bờ rào, giật mình choàng dậy, đạp cánh vươn cao cổ gáy:

- ò... ó... ọ..! ò... ó... ọ..!

Một con gáy, hai con gáy, ba con gáy, rồi tất cả gà trống trong bản đua nhau gáy:

- ò... ó... ọ..! ò... ó... ọ..!

- ò... ó... ọ..! ò... ó... ọ..!

Giữa lúc ấy, có một quả núi bay ngang qua, đứng sững lại. Những núi bay đến mỗi lúc một nhiều. Núi nào cũng mê tiếng gà gáy và dừng lại. Núi đứng sát vào nhau mà nghe, thành một dãy dài rồi dính liền với nhau không bay đi được nữa.

Từ đó, miền xuôi chỉ có ít ngọn núi thưa thớt, còn ở miền ngược thì núi từng dãy, từng dãy dài...

(Truyện cổ dân tộc Giáy)

Theo http://www.suutap.com/

Viết bình luận lên Facebook:

Các tin khác